Em hồn nhiên đi qua sân tháng ba
Rầu rĩ cành mưa rụng cơn hoa đỏ
Vòng tay và nụ hôn anh đã thành câu chuyện cổ
Cái khạo khờ trên mái một lằn đao.
Bóng thời gian vằn trong mắt xanh xao
Chiều cứ về xám ngắt
Nỗi nhớ không còn neo quá chặt
Buông hững hờ chờ sóng cuốn bờ xa
Tương tư...
Em mang hương tháng ba
Nương gió lạc nơi nào ngut ngút
Anh đi tìm bước chân giờ đã mệt
Gom nỗi buồn về quanh quẩn vắt qua tim...
Trái tim một thời lãng du
Một thời sôi lửa
Mùa Gạo về lại khát chốn bình yên
Em vẫn hồn nhiên đi qua sân tháng ba
Mang hương lòng của anh đi lạc mất
Hạnh phúc trên đời chẳng bao giờ có thật
Tháng ba..
Chỉ có nước mắt trời
trên mái cánh hoa rơi...






Đăng nhận xét