Bây giờ đã cuối tháng ba, ngày xưa....mùa hoa gạo đã thắp lửa một trời và mưa bụi giăng mờ trên mái phố. Hạ len lén trở về trong khoảnh khắc vu vơ, cô bạn cũ vào Nam 2 năm nay bất chợt chiều nay online, thẩy vào Y!M bốn câu thơ không nhớ của tác giả nào:
"Tiếng sấm đầu tiên gọi hạ quay về
Mây huyền thoại che vần trăng khép mở
Chú ve lang thang đi tìm nắng đỏ
Gió ngang chiều cho hoa cỏ rối bay..."
- Hạ về rồi đó, nhớ gì không?"
- Ừ...nhớ, hôm nay là sinh nhật....lại buồn nữa à?
- Ừ..nhớ quá Ly ơi..
- Hai năm qua rồi...đừng đau lòng nữa..
- Được sao..?Câu hỏi bất chợt đến nao lòng. Cánh bướm phượng đỏ thắm đã khô vẫn còn ép trong trang sách. Vườn chiều ngày ấy tiếng guitar vẫn chờ bước chân. Thời gian cứ ngại ngần đi qua, cánh bằng lăng tím ngày ấy trở về trong thoáng chốc...tím một trời bâng khuâng. Hoa gạo lại trở về cháy rực nỗi niềm trong đáy mắt sâu...đỏ rực một trời tháng ba trong ký ức.
Thổi nhạc vào vườn chiều xao xác lá để nghe giai điệu của mùa đang chuyển mình run rẩy. Mưa thoảng về..xao xác kỉ niệm xưa.
Đôi lúc thèm trở về cái ngang ngang tàng tàng của mình ngày xưa, thèm chút bụi bặm phớt đời của cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu"....hất mái tóc"dài" nhìn bọn con gái đồng trang lứa bằng đôi mắt nghênh ngang và cái tính ngang bướng....
Trăng năm ấy thật tròn nhưng buồn mênh mang khi cô gái quay bước rời xa, để lại sau lưng ánh mắt lạnh trên phiến đá nghĩa trang. Những ngày ấy quê nhà lất phất mưa phùn, không gian như vọng lại bản nhạc bên vườn se sắt niềm luyến tiếc. Em ra đi trong một chiều hoa gạo thắp đỏ khoảng trời, mưa buồn rả rích rơi. Em ra đi không một lời từ biệt , chuyến xe về xứ núi mây mù che phủ mang em đi trong lặng thầm, trong nỗi xót xa của những người bạn . Vườn chiều vắng đi tiếng đàn dây, xao xác lá nhớ thanh âm, nốt nhạc buồn còn vọng lại những hồi bi ca.
Thánh đường năm ấy vắng lặng tiếng chim, tiếng chuông ngân chỉ làm ta thêm đau lòng. Mùi hoa sữa thơm trên tóc em từ bàn tay anh cài hôm nào vẫn còn thoang thoảng, ánh mắt ta từ bao giờ đã u uẩn buồn....
Mọi thứ như chiếc cốc pha lê ai vô tình đánh rơi trên thềm đá, mùa hoa gạo lại về và anh thấy lại nhớ hình bóng xưa...Lặng lẽ ngắm chiều buông bên cửa sổ ta thì thầm qua headphone với ta:
- Mình cứ sống trong kỉ niệm mãi, chúng cứ níu chặt hồn mình...
- Thoát ra đi, đừng để quá khứ như chiếc bóng hoang tàn khuynh đảo cuộc sống
- Chúa ơi....giúp mình với, dư âm tái tê khắc nghiệt quá...
- Mình biết....đôi lúc lại cứ ảo tưởng bước chân anh ấy trở về khi tháng ba ra đi mùa hoa gạo sẽ rực rỡ...
Tiếng thở dài của đầu dây bên kia nghe não nề như ngày mưa gió bấc thổi về năm xưa. Tôi hiểu niềm đau khắc dấu trong lòng ta, mãi mãi khó phai
Mưa rồi sẽ rơi, mong rằng mưa sẽ mang đi trong ta nỗi buồn u uẩn nơi khoé mắt đa sầu. Hoa gạo thắp lửa cuối tháng ba cháy thành tro nỗi nhớ, bay theo làn khói buồn cho linh hồn con chiên chúa an lành. ......






Đăng nhận xét